Kỷ niệm 88 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (03/02/1930 - 03/02/2018) - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh! - Toàn Đảng bộ, toàn dân, toàn quân Quy Nhơn quyết tâm thực hiện thắng lợi nhiệm vụ kinh tế - xã hội năm 2018!

BÀI CHÒI CỔ DÂN GIAN

 

 

 


HỆ THỐNG MỘT SỐ CÂU THAI
HỘI ĐÁNH BÀI CHÒI CỔ DÂN GIAN BÌNH ĐỊNH

 

“Chín Gối”
1. Tay em đã trắng lại tròn
Không cho anh gối sao nó mòn một bên
2. Bước vô nhà xin cất tiếng hỏi thăm
Cớ sao giọt lụy ướt đầm gối loan ?
3. Vợ chồng âu yếm mặn nồng
Hai đầu hai gối mới hòng yên thân
4. Ðêm nằm gối gấm không êm
Gối lụa không mềm bằng gối tay em
5. Đêm nay anh gối tay nàng
Chứ ngày mai ra biển anh gối đàng dây neo

 

“Bánh Hai”
1. Một mai ai chớ bỏ ai
Chỉ thêu nên gấm sắc mài nên kim
Một mai ai chớ bỏ ai
Bỏ ai thì bỏ chị Hai tui đừng
2. Bánh bèo trục lúc không tai
Bánh in to hột, dện hoài đổ ra
3. Một mai ai chớ bỏ ai
Sao trời lại nở rẽ hai thế này?
Sao Hôm chẳng có sao Mai
Lại đày hai đứa tình phai duyên tàn
4. Biết rằng ai có mong ai
Sao trời lại nỡ rẽ hai thế này

 

“Ba Bụng”
1. Trồng trầu thì phải khai mương
Làm trai hai vợ phải thương cho đồng
“Một chàng, hai thiếp khó phân,
Anh về lượng lại để cầm cân cho bằng”.
2. Gió sao gió mát sau lưng
Bụng sao bụng nhớ người dưng thế này.
3. Vợ đôi chồng một ra gì
Mỗi người mỗi bụng ở thì sao nên.
4. Chữ trinh đáng giá ngàn vàng
Từ anh chồng cũ đến chàng là năm
Còn như yêu vụng nhớ thầm
Họp chợ trên bụng hàng trăm có thừa
5. Ba người kết nghĩa đệ huynh
Bụng ai nấy giữ, không đồng tình với ai
6. Tôi nghe lời nói của thầy
Ưng thời đặng đó, nhưng vợ thầy ghen tuông
Lòng thầy có muốn tơ vương
Về để thím xã qua tôi thương thật tình
7. Một mạch nước chảy dòng kinh
Một chồng hai vợ chắc gia đình sẽ hư
8. Vợ tôi đẻ dậy hết vàng
Đêm nào đêm nấy, tôi chàng ràng một bên
Nó rầy nó nói không nên
Để con nó ngủ anh lên nhà trên anh nằm
Nửa đêm tôi xuống tôi thăm
Tôi thương mẹ con nó đêm lạnh nằm chân co
Phận tôi, tôi chẳng có lo
Sợ con cảm lạnh, bụng đắn đo không đành
9. Một thuyền một bến chưa xong
Một gáo hai chỉnh còn nong tay vào
10. Chồng nằm chính giữa,
Hai vợ hai bên Lấy chiếu đắp lên Hô là ba bụng.
11. Xét ra cho kỹ sự đời
Ba người ba bụng, không ai thời giống ai

 

“Tứ Tượng”
1. Thương thay cho phận má đào
Mười hai bến nước nẻo nào gần xa
Lá lay tượng bởi trăng già
Hồng nhan bạc phận ai mà soi chung
2. Ai đi ngoài ngõ ào ào
Hay là ông tượng đạp rào ổng vô?
3. Ai ai cũng rủ đi coi
Tới nơi xem thấy ông voi bốn ngà
4. Vân Tiên bước lại cầm tờ
Khá khen thục nữ tặng thơ thay vàng
Nguyệt Nga thôi mới hỏi chàng
Ở đâu nghĩa sĩ băng ngàn tới đây
Vân Tiên thong thả giãi bày
Xong xuôi chàng mới di hài bước đi
Nguyệt Nga trong dạ sầu bi
Đêm ngày tơ tưởng nhớ thì Vân Tiên
Đặt bàn hương án cầu nguyền
Họa ra bức tượng Vân Tiên để thờ

 

“Ngũ Trợt”
1. Chẳng may số mạng tại trời
Công danh trợt lớt miệng đời còn ghi
2. Tôi đây giã gạo ăn chè
Ai mà không giã ngồi hè trợt ăn
3. Trời mưa làm ướt sân đình
Anh đi cho khéo kẻo trợt uỳnh xuống đây
4. Chiều chiều vác cuốc đào lươn,
Bùn trơn, lươn trợt, người thương đâu rồi?
5. Tui làm ăn cũng dựng đồng tiền
Bà con có tưởng thưởng riêng ít đồng
Bà con có của, tôi lại có công
Nếu mà trợt lớt, đừng có hòng ở yên
6. Đụng anh chồng say như trong cheng ngoài hội
Ngó trong nhà như hội Tần Vương
Bữa ăn kiến lão đắc trường
Tửu nhập ngôn xuất khá thường ít ai
Say chi say hủy, say hoài
Đã say quá chén còn nài uống thêm
Say chi đôi mắt lim dim
Đường đi trơn trợt không tìm thấy ai
7. Chuột kêu chít chít trong rương
Anh đi kẻo trợt đụng giường mẹ hay

 

“Bảy Liễu”
1. Ai làm thiếp thảm chồng sầu
Thương cho phận liễu dãi dầu tuyết sương
2. Tay bưng chén kiểu lá liễu năm bông
Hai đứa ta còn nhỏ gắng công đợi chờ
3. Biết đâu mà đợi mà chờ
Tấm thân liễu yếu đào tơ gió lồng
4. Em nghe anh tỏ lời này
Em đòi để bỏ chuyện rày sao nên
Tào khang nghĩa ở cho bền
Liễu mai hòa hợp đôi bên thuận hòa

5. Thím dâu nói thì tôi ừ
Thím nói cho chắc đừng chối từ không nên
Muốn cho hòa thuận đôi bên
Mai liễu hòa hợp hư nên tại trời

 

“Tám Miểng”
1. Trên trăng dưới nước lờ mờ
Em đi tát nước tình cờ gặp anh
Em về hái trái cau xanh
Bổ ra tám miểng mời anh ăn trầu
2. Văn chương đựng không đầy lá mít
Võ thì không đá sứt nổi miểng sành
Nghe vua treo bảng cũng xòng xành đi thi
Bảng đề không biết chữ chi
Mài nghiên múa bút có khi hết ngày

 

“Chín Cu”
1. Tiếc công bỏ mắn nuôi cu
Cu ăn, cu lớn, cu gù, cu bay
Cu say mũ cả áo dài
Cu chê nhà khó phụ hoài duyên anh!
2. Sự đời có bốn cái ngu
Mai dong, hứng nợ, gác cu, cầm chầu.
3. Huớ mà huơ...
Lội suối trèo non
Tìm con chim nhỏ
Về treo trước ngõ
Nó gáy cúc cu
Huớ là con Chín Cu
4. Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới Tết dựng nêu ăn chè

 

“Nhứt Trò”
1. Đi đâu mang sách đi hoài
Cử nhân chẳng đậu, tú tài cũng không
2. Không ngon cũng bánh ít lá gai
Dù anh có dại cũng là trai học trò
3. Ai ơi chớ lấy học trò
Dài lưng tốn vải ăn no lại nằm
4. Chẳng tham ruộng cả ao điền
Tham vì cái bút, cá nghiên anh đồ
5. Năm sáu năm đèn sách sử kinh
Khoa thi đắc đậu nên danh học trò
6. Minh niên xin chúc cô năm nay mua may bán đắt
Hàng cô đủ mặt không thiếu thứ chi
Nút cẩn, nút xịn, bút chì, bình điếu
Vật gì không thiếu bình điếu, bình trà
Dầu chanh, ầu hoa, dầu cô ba cũng có
Phúc Thần dầu gió, dầu Nhị Thiên Đường
Bán hộp, bán gương, bóp ga, quẹt máy
Đủ các loại giấy, ngũ sắc hồng đơn
Nhưng vẫn quý hơn là dung giấy quyến
Hàng cô khách đến thì chẳng muốn đi
Như gái dậy thì muốn đeo đôi xuyến
Xin chúc gia quyến năm mới an khang
Xin chúc gánh hàng mỗi ngày mỗi nặng
Chúc cô lấy đặng một anh học trò
7. Tay cầm quyển sách bìa vàng
Sách bao nhiêu chữ, thương nàng bấy nhiêu

 

“Nhì nghèo”
1. Lồng đèn khi xách khi treo
Vợ chồng khi thảm, khi nghèo, khi vui
2. Ngày thường thiếu áo, thiếu cơm
Ðêm nằm không chiếu lấy rơm làm giường
Dù dơi, dép bướm chật đường
Màn loan, gối phượng, ai thương thằng nghèo
3. Dầu mà hai ngả phân ly
Mình ơi, hãy nhớ hồi khi còn nghèo
4. Một mình vừa chống, vừa chèo
Không ai tát nước đỡ nghèo một phen
5. Cây khô tưới nước cũng khô
Vận nghèo đi tới xứ mô cũng nghèo
6. Riêng than số phận cơ nghèo
Đầu đội rá gạo, tay quèo ngọn rau
7. Chắp tay với chẳng tới kèo
Cha mẹ anh nghèo chẳng cưới được em!
8. Nhiều quan thêm khổ thằng dân
Nhiều giàu thì lại chết trân thằng nghèo
9. Thấy anh em cũng muốn theo
Chỉ sợ anh nghèo anh bán em đi
10. Quờ mà quớ quơ
Một mà anh cũng để em ra
Hai mà anh cũng để em ra
Em về em buôn, em bán,
Trả nợ bánh tráng,
Trả nợ bánh xèo.
Còn thì trả nợ thịt heo
Anh đừng lần em nữa kẻo mang nghèo vì em
11. Đêm nằm tôi nghĩ tôi rầu
Làm dâu thật khổ từ đầu chí đuôi
Ra thân tối mặt vùi đầu
Các chị sung sướng, riêng dâu mẹ hành
Chê tôi khờ dại không lanh
Mẹ đào mẹ chửi mẹ hành xót xa
Công trình mẹ cha tôi, đẻ tôi ra
Gả cho con mẹ còn bù của thêm
Phải thời chồng vợ trọn niềm
Sui gia đi lại ấm êm ở đời
Không nên mỗi đứa mỗi nơi
Tôi ra khỏi cửa để mẹ kiếm nơi sang giàu
Ở chi đây, mẹ mắng trước chửi sau
Ngày nào mẹ cũng cứ nghèo giàu mẹ day!
12. Đêm nằm võng rách cùng queo
Ông Bá Hộ tới nói chê nghèo không ưng

13. Mình về tôi cũng về theo
Sum vầy phu phụ đói nghèo có nhau.
Dù khi đĩa muối, chén rau,
Thủy chung ta giữ, sang giàu mặc ai.

 

“Tam Quăng”
1. Anh đang viết liễn trong đình
Nghe chồng em hỏi, giật mình quăng nghiên
2. Em thương anh, cha mẹ cũng phải theo
Chiếc ghe buồm đang chạy, quẳng neo cũng phải ngừng.
3. Ngồi buồn lượm đá quăng sông
Quăng đá, đá nổi, quăng bông, bông chìm
4. Không ham hai chữ công danh
Điền viên vui thú thỏa tình thảnh thơi
Đào công thuở trước gương soi
Quăng chài thả lưới nước trời riêng ta

 

“Tứ Móc”
1. Bòng bòng cỏng chồng đi chơi
Ra đến chỗ lội đánh rơi mất chồng
Cùng chung là phận má hồng
Chị em ơi đừng móc mỏ mà đau lòng sao đang
2. Nực cười chị bán thịt heo
Hai vai gánh nặng lại còn đèo móc cân
3. Con rùa vàng nằm trong hang đá, ngậm lá tu hang
Anh về uốn móc câu vàng
Anh quyết câu cho được con rùa vàng mới thôi
4. Đụng ông chồng ghiền như ông tiên nho nhỏ
Đến cử ghiền đèn đỏ hơn sao
Tay cầm gươm bạc như Triệu Tử huơ đao
Miệng ngậm ống như Trương Phi ngậm tửu
Mắt liếc đèn như Lưu Bị nhìn sao
Cẳng tréo hoe như Khổng Minh ngồi xem sách
Lâm cuộc ghiền hữu mạch tắc thông vô mạch
Tắc chí tôi nằm tôi nghĩ, sự bất đắc dĩ
Ruộng trâu bán hết còn có gì móc tiêm

 

“Lục Chạng”
1. Cá sanh một lứa ngang vai
Chạng đà xứng chạng nào ai thua gì
2. Chú giỏi sao chẳng đi thi
Cứ ăn xó bếp, nằm thì chuồng trâu
Thôi thôi tôi chẳng ưng đâu
Chạng không xứng chạng đừng hầu uổng công
3. Nào ai phụng chạ loan chung
Nào ai tham lục tiết hồng mặc ai
Hai ta kết nghĩa cố tri
Chạng đà xứng chạng khắc ghi suốt đời
4. Em nguyền giữ chữ tóc tơ
Dù sông ngăn núi cách vẫn chờ đợi ai
Dẫu bạc đầu luôn nhớ buổi tóc mai
Khuyên chàng giữ dạ, xin ai chớ ngại ngần
Hai ta hòa hiệp châu trần
Chạng đà xứng chạng mười phân vẹn mười

 

“Thất Vung”
1. Ngó lên hòn núi Chóp Vung
Thấy bảy cô gái cùng chung một nhà
2. Ru ru con ngủ cho rầu
Để mẹ đi chợ mua nầu nấu cơm
Mua nầu mà chẳng mua vung
Đến khi cơm cạn lùng bùng với ai

3. Khổng Minh thừa tướng phân ban
Triệu Tử Long, Trương Dục Đức hai đàng ra binh
Còn Quan Công tức nhựt đăng trình
Phục Huê dung lộ tảo thanh giặc Tào

 

“Bát Bồng”
1. Chầu rày đã có trăng non
Ðể anh lên xuống có con ẵm bồng
2. Hai tay bụm cát đắp mồ,
Tay bồng con dại, nước mắt hồ tuôn rơi
3. Làm hiệu ai cũng nghe thèm
Không hô không hát như đêm tối trời
Tết về nhàn rỗi hô chơi
Bài chòi mộ điệu nơi nơi chào mừng
Làng trên xóm dưới tưng bừng
Nghe tiếng trống thúc tay bồng con thơ
Mặc cho đụng bụi đụng bờ
Đến nghe năm mới hiệu hô con gì
Thầy hương thầy xã lì xì
Hiệu hô mới có Tết, có thì vui xuân
4. Cây đa cũ bến đò xưa
Bao năm xa cách bây giờ tôi hồi hương
Bềnh bồng nữa kiếp tha phương
Dừng chân ghé lại lòng vấn vương trăm chiều

 

“Cửu Chùa”
1. Con vua thì được làm vua
Con sãi ở chùa phải quét lá đa
2. Cửa chùa cửa phật tu hành
Tu nhà cha mẹ sẵn dành cho con
3. Chùa làng không có phật tu
Để em xách gói sang tu chùa người
4. Tu đâu cho bằng tu nhà
Thờ cha kính mẹ cũng là đi tu

 

“Nhứt Nọc”
1. Tay cầm sào chống lái
Mắt liếc bãi lều tranh
Ở đây đưa rước bộ hành
Thuyền nan một chiếc tử sanh trọn bề
Trải qua bãi hạc gành nghê
Bốn mùa chèo chống tứ bề sóng xao
Thú vui ngang dọc một sào
Ngồi trong tịnh viện kẻ gào người kêu
Tiếng ai văng vẳng kêu đò
Mau mau nhổ nọc chèo qua rước người

2. Đàn ông ta có cái nêm
Đàn bà sinh nhụy lại thêm mẽ đèn
Đàn bà sáng rực ao sen
Đàn ông như cửa nọc chèn hai bên

3. Để chi đồ bạc nghĩa vô lương
Nọc ra mà đánh tan xương cho rồi

4. Chín mùi rồi mà không chịu rụng
Cái cuốn nó tròn tròn như cái dao phay
Khuyên em đừng có thày lay
Thấy thời ngó thấy, đừng thò tay mà rờ

 

“Ba Gà”
1. Khôn ngoan đối đáp người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau

2. Mình vàng bận áo mã tiên
Ngày ba bốn vợ tối nằm riêng một mình

3. Ơn cha nghĩa mẹ không đền,
Như gà quẹt mỏ, chẳng nên con người

4. Chiều chiều quạ nói với diều
Ở trong đám rẫy thiệt nhiều gà con
Gà con bươi rác bươi rơm
Con anh chèo chẹo đòi cơm tối ngày

5. Mẹ sao mẹ bạc hơn gà
Con chưa lẻ mẹ, mẹ đà bỏ con

6. Chiều chiều con quạ lợp nhà
Con cu chẻ lạc, con gà quăng tranh

 

“Tứ xách”
1. Gió đưa trăng, trăng không đưa gió
Quạt đưa đèn, đèn nọ đưa ai
Trăm năm đá nát vàng phai
Ðá nát mặc đá, vàng phai mặc vàng
Trông cho én nhạn một lòng
Lồng đèn thiếp xách, mâm tơ hồng chàng bưng.

2. Đi đâu xách cặp đi hoài
Công danh chẳng có, tiền tài cũng không

 

“Ngũ Dụm”
1. Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao
2. Tôi trồng trầu, trầu ra đom đóm
Cưới vợ về cứ hàng xóm ngồi lê
Tôi kêu ba bốn lượt không về
Dụm năm dụm bảy bỏ bê việc nhà
3. Con gái thời này hút thuốc, ăn trầu
Ngồi lê dụm miệng tìm câu nói hành
4. Một hai đã bảo chừa đi
Đừng dụm miệng bép xép có khi dứt kèo
5. Nước mưa róc rách trên đèo
Ngựa đua xuống biển, thuyền chèo lên non
Trai lòng trinh gặp gái lòng son
Tỷ như phu phụ sinh con đầu lòng
Cây lê, cây lựu, cây hồng
Ba bốn cây dụm lại đứng đòng ra hoa

 

“Bảy Thưa”
1. Đã vụng mà lại tầm phào
Một trăm hai mươi sáu chuyện, chuyện nào cũng thưa

2. Ngồi buồn nghĩ chuyện thời nay
Trai tài, gái sắc sao tày người xưa
Đời nay ăn sớm, ngủ trưa
Ngồi lê, mách lẻo bỏ thưa việc nhà

3. Hư sao hư quá xá hư
Việc làm thưa thớt giống như đứng đàng
Làm gạo để trấu nấu càng
Trong vò gà ỉa rõ ràng chẳng sai
Thôi đừng khoe sắc, khoe tài
Như vầy sự nghiệp, gia tài khiến hư

4. Ðừng ham nón tốt dột mưa
Ðừng ham người tốt mã mà thưa chuyện nhà

5. Ước gì em chửa có chồng
Anh về thưa với cha mẹ mang rượu nồng đón em

 

“Cửu Ðiều”
1. Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Trăm mối khó gỡ trăm điều phải mang

2. Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ người quân tử khăn điều vắt vai
3. Huỳnh Kim có bến Tân An
Có lầu ông Nhẫn lập đàn bán buôn
Trước kia đường vắng hơn truông
Bây giờ trong bán ngoài buôn đầy tràn
Trong nhà dệt nhiễu thêu hàng
Trước sân thợ nhuộm, ngoài đàng xe hơi
Khen cho ông Nhẫn đổi đời
Lụa hàng cấp giá nơi nơi cũng điều

4. Anh thương, cha mẹ không thương
Em về bên ấy chắc vương lắm điều

5. Vợ chồng đã năng nỉ đủ điều
Rượu chè, cờ bạc phá tiêu gia tài

6. Cây đa cũ bến đò xưa
Bao năm xa cách bây giờ tôi hồi hương
Bềnh bồng nữa kiếp tha phương
Dừng chân ghé lại lòng vấn vương bao điều

 

“Ông Ầm”
1. Vai mang bị bạc kè kè
Nói bậy nói bạ nẫu cũng nghe ầm ầm

2. Hai tay bưng tộ gà hầm
Vừa đi vừa húp ngã cái ầm xuống ao

3. Nửa đêm gà gáy le te
Muốn đi rón rén đụng nghe cái ầm

4. Đang ngồi vực lở thả câu
Chẳng may rớt xuống vực sâu cái ầm

5. Một say giải phá cơn sầu
Ngàn say không gở được mối sầu chưa tan
Đời người sống ở thế gian
Cũng vì say đắm lở làng lụy thân
Miệng đời thế sự nan phân
Vô tửu bất thành lễ ta biết phân đường nào
Thông minh tài trí anh hào
Say tình, say nghĩa, say nào cũng say
Người say người ngã lăn quay
Ông trời không say sao mà mặt cũng đỏ gay như ông ầm

 

“Bạch Huê”
1. Ba năm tang khó đã rồi
Vườn hoang cỏ rậm bậu ngồi chờ ai?

2. Hoa phi đào, phi cúc
Sắc phi lục, phi hồng
Trơ như đá, vững như đồng
Ai xô không ngã, ngọn gió lồng không xao
Mỉa mai cụm liễu cửa đào
Ong qua muốn đậu, bướm vào muốn bu
Bốn mùa xuân hạ đông thu
Khi búp, khi nở, khi xù, khi tươi.
Chúa Xuân ngó thấy mỉm cười,
Sắc hay vương vấn mấy người tài danh.
Có bông, có cuống, không cành
Ở giữa có nụ, bốn vành có tua.
Nhà dân cho chí nhà vua
Ai ai có của cũng mua để dành.
Tử tôn xuất thử nhà sanh,
Bạch huê mỹ hiệu xin phành ra coi.

3. To người, nhỏ mắt là voi
Nhiều tiền ít thịt khó coi như là Bạch Huê

4. Chỉ đâu chỉ buộc ông trời
Thuốc đâu mà chữa con người lẳng lơ

5. Có chồng nên dễ chơi ngang
Đẻ ra con thiếp, con chàng, con ai ?

6. Bóng trăng khi khuyết, khi tròn
Của đời chơi mãi, có mòn được đâu

7. Lẳng lơ cũng chẳng có mòn
Chín chuyên cũng chẳng sơn son để thờ

8. Cũng vì duyên nợ ba sinh
Sáng trăng câu hát huê tình mà theo

9. Con vợ tui tốt tợ tiên sa
Coi trong thiên hạ ai mà dám beng (bì, sánh)
Lưng khòm rồi lại da đen
Còn hai con mắt tợ khoen trống chầu
Giò cao đít lớn to đầu
Lại thêm cái mặt cô sầu bắt ghê
Việc làm trăm việc tui chê
Chỉ thương có chút cái Bạch Huê nó tròn...

 

“Tứ Cẳng”
1. Một hai bậu nói rằng không
Dấu chân ai đứng bờ sông hai người
Một em cũng nói không
Hai em cũng nói không
Chứ vôi in chỗ cột mùi nồng còn đây
2. Lấy chồng từ thuở mười lăm
Chồng chê em nhỏ không nằm với em
Bây giờ mười tám đẹp xinh
Em ngủ dưới đất chồng rinh lên giường.
Một rằng thương, hai rằng thương, ba bốn cũng nói rằng thương
Huớ anh ơi! Thương chi hung rứa? Có 4 cẳng giường gãy 1 còn 3.

3. Xem kìa mĩa tợ anh ba
Thi Hương bị hỏng, còn la cà xỉn say
Say chi cả tối lẫn ngày
Chân cẳng đi không vững ngã lăn quay ra đường

 

“Sáu Ghe”
1. Còn đâu nay thiếp, mai chàng,
Ghe lui khỏi bến, dầng sàng nằm đây
2. Lên cao xuống thấp bồng bềnh
Ba chìm ba nổi cái số mình như Sáu Ghe
3. Một tên em chịu cũng đành
Kẻ kêu sáu miển, người dành sáu ghe
4. Ai kêu ai hú bên sông
Ta đang sắm sửa cho chồng xuống ghe
Bước xuống ghe quạt che tay quắt
Gát mái chèo ruột thắt từng cơn

 

“Tám Dừng”
1. Chúc Anh Đài là gái giả trai
Tầm sư học đạo trí tài công danh
Nam sơn tiểu lộ kết nghĩa đệ huynh
Cùng Lương Sơn Bá đinh ninh đá vàng
Nào ngờ keo rã hồ tan
Sinh ly tử biệt cầm loan phải dừng
2. Anh nằm bờ ruộng anh rên
Miệng kêu bớ vợ vác phên ra dừng
3. Nong nia thúng mủng sàng dừng
Anh mà bỏ vợ xin đừng tới lui
4. Dùng dằng nửa tới nửa lui
Vì cầu gảy nhịp nên tôi phải dừng
Bên sông mắt dỏi trông chừng
Cầu gảy thì mặc, ta chớ dừng duyên ta

 

Lên đầu trang